Make a better Vietnam
Followed by 3.45+ million
Subscribe to Newsletter

Đọc thêm

 Ưa ngồi ghét chạy

Ưa ngồi ghét chạy

08 tháng 4 Work
Tới giờ, cái tui nhớ nhứt hồi mới ra trường là được đi làm ở 1 công ty năng động. Báo cáo kinh doanh, phân tích lý do tiêu thụ chậm thì tui ghi "do thị trường đi xuống", vô họp thì ông sếp Nhật gạch bỏ, sửa lại "do mày thụ động". Sáng sớm, cỡ 10h sáng là vang vọng âm thanh của ổng, ổng đi tới từng phòng từng ban la to, go out go out, meet customer, give me report tonight. Mấy đứa trẻ tụi tui lười ngại ra ngoài là bị ổng chỉ thẳng mặt, Mr Andy, go out to work, meet customer lah, don't be here all day. Kinh doanh ở các nước giàu cũng vậy á các bạn, mỗi sáng, mọi người phải túa ra đường kiếm ăn, gặp gỡ khách khứa, xong chiều tối về mới làm báo cáo report review, nộp liền để ổng tư vấn thêm nên làm cái gì để hiệu quả hơn, vì mình còn nhỏ thiếu kinh nghiệm xử lý, mấy sếp sẽ bổ sung. Hồi đó, các anh chị phụ trách thị trường 1 tháng chắc 3 tuần không có mặt ở VP. Cái máy tính của họ thường xuyên được cô lao công tới lau màn hình và bàn phím để tránh bụi bẩn.  Mấy nay,
Cái cò đi đón cơn mưa

Cái cò đi đón cơn mưa

19 tháng 2 Work
Năm ngoái, trên chuyến bay về VN, tui ngồi cạnh 1 anh cực kỳ nổi tiếng trong giới khởi nghiệp bên Canada. 18 tuổi anh đã lấy được học bổng du học ngành IT rồi cùng nhau startup với các bạn trong lớp, có doanh nghiệp phần mềm lớn ở Toronto. Năm ngoái anh về nước, mở 1 DN làm phần mềm xuất khẩu ở ngay Tp nhỏ quê hương, để 1 nửa thời gian bên này, 1 nửa thời gian bên kia. Tui hỏi lý do tận dụng nhân lực VN đang rẻ, hay lòng tốt muốn giúp những người trẻ VN có việc làm, ảnh nói cả hai, nhưng căn bản là muốn gần gũi cha mẹ. Họ sinh mình ra, ấp ủ nâng niu kỳ vọng, khi sinh con anh mới hiểu tính phụ tử mẫu tử thiêng liêng thế nào. Kiếp này duyên trời sắp xếp sao đó để là cha - là mẹ - là con của nhau, thì phải sống thật trọn vẹn. Hễ 2 người gặp nhau trong đời này thì đã là 1 cái duyên, dù là bất cứ mối quan hệ gì. Sống vẹn tình vẹn nghĩa, chớ có lấy lòng tham lam ích kỷ ra đối đãi để khó nhìn mặt nhau vì sau có còn gặp lại không thì không ai biết. Chiều chiều mát mát, khi nắng chiều vẫn rọi l
 Chỉ nhau đào giếng

Chỉ nhau đào giếng

14 tháng 1 Work
1. Bữa rảnh, tui lôi 6 cái hộ chiếu ra đếm, thấy được 78 nước rồi (trong liên minh châu Âu cứ đi 1 phát là cả chục nước). Từ năm cuối ĐH là tui bắt đầu đi, hễ có tiền - có thời gian trống là lên đường, thường đi 1 mình vì bạn bè lúc đó đứa ham học lên cao, đứa sợ tốn tiền cứ rủ là kêu tui chụp hình về cho coi với kể, có tiền là tụi nó mua xe mua nhà chứ không có đi chơi, cho là không cần thiết. Tui cũng ít đi với đoàn đông vì lệch tông, chỗ tui muốn đứng lại coi lâu lâu thì họ thấy chẳng có gì hay. Tui ấn tượng nhất ở các di tích cổ đi qua, nơi nào cũng có cái giếng, nơi cung cấp nguồn nước (water supply) cho 1 gia đình hoặc 1 xóm làng, 1 khu phố, như ở Bắc Kinh có phố Vương Phủ Tỉnh (tỉnh là cái giếng, tự hình là 井). Trong tiếng Anh, giếng là well, trùng chữ với tốt đẹp. Trong trí khôn của nhiều dân tộc, tui thấy có câu, hãy để lại con cháu mình cái giếng, cách đào giếng. Vì cái hồ hay cái bồn chứa nước, cỡ nào cũng sẽ cạn, chỉ có vòi ra mà không có vòi vào, trong khi cái giếng thì mú
Đầu tư cho hậu vận

Đầu tư cho hậu vận

06 tháng 1 Learn
1. Điểm chung của người thành đạt ở mọi lĩnh vực chính là TỰ TIN. Một đứa trẻ tự tin, nếu may mắn gặp được những cha mẹ hay thầy cô có tầm vóc, khuyến khích nghĩ lớn sẽ khiến chúng thăng hoa, giúp được muôn người. Ngược lại thì thúi hẻo, đời buồn như con chuồn chuồn (người nghĩ nhỏ thì tìm cách kéo người khác xuống cho giống họ). Một dân tộc khi có tỷ lệ người tự tin nhiều trong xã hội thì dân tộc đó sẽ tự cường. Trong lĩnh vực kinh tế, người không tự tin thì không thể làm ăn. Tự tin không phải là kiến thức sách vở hay kinh nghiệm, mà là sự lựa chọn.  Đặc trưng của người tự tin là họ ít sợ mất, siêu tự tin là không sợ mất. Họ TIN vào năng lực bản thân nên họ quan niệm là: mất rồi làm lại. Họ chọn lối sống cao thượng mà người đời gọi là chơi đẹp. Đẹp lắm. Ly hôn ư, cho hết vợ cũ, cái quần rách ra đường, làm lại từ đầu. Hùn hạp làm ăn thất bại ư, cho hết đối tác, mình tay trắng gầy dựng lại cơ nghiệp khác. Thi rớt, học lại, thi lại, chọn đường khác đi, có chết đâu mà. Làm gì với ai họ cũ
Xài tiền đi

Xài tiền đi

24 tháng 12 Work
  1. Thằng con đưa mẹ và chị đi ăn lẩu để mừng tháng lương đầu tiên. "Cái lẩu này bao nhiêu" - bà mẹ hỏi. "Dạ ba trăm mẹ ạ!". "Mày đưa tao một trăm thôi, tao nấu y chang". Bà mẹ cằn nhằn. Đứa con gái hùa theo, chê từ cọng rau đến gói mì. Nước nhạt. Thịt không tươi. Dĩa rau cỡ 15 ngàn. Còn gói mì có 3 ngàn à, vị chi cái lẩu này chỉ một trăm, "bọn bất lương" đã chém của nhà ta những hai trăm. Bà mẹ máu dồn lên đỏ cả mặt, gọi quản lý ra ăn thua đủ. Đứa con gái bảo thôi để con, về sẽ đăng ngay 1 bài bốc phốt và cho quản lý thị trường và thuế tới thanh tra, they will know my hands. Thằng con im lặng, dắt xe về mặt buồn rười rượi, bữa ăn tưởng vui đã biến thành những giây phút não nề. Trong khi các bàn khác, những gia đình khác vẫn vui vẻ, lẩu ít thịt thì gọi thêm mấy dĩa mới bỏ vô ăn. Dùng xong lịch sự cám ơn chủ quán, cám ơn đầu bếp, cám ơn phục vụ, để tiền thừa lại trên bàn cho họ. Dù trông xe miễn phí nhưng khi chú bảo vệ dắt xe ra, họ dúi cho chú
Cách lấy tiền Tây

Cách lấy tiền Tây

20 tháng 12 Work
 Một lần tui trong đoàn doanh nghiệp Hongkong khảo sát thị trường Nam Phi, ghé hội chợ Expo thì thấy có 1 gian hàng VN lọt thỏm trong trăm gian hàng của Trung Quốc, Thái Lan, Đài Loan, Hàn Quốc...Chủ gian hàng là 1 bạn nam còn trẻ mặt sáng, treo bảng kinh doanh summer headwear, tức các loại mũ nón cho mùa hè. Khách đông, bu hỏi cả ngày, bạn tiếp hết người này tới người kia, tới 2h chiều vẫn không hết khách. Tui tới đề nghị, hay con chạy kiếm gì ăn đi, chú trực giùm cho, con chỉ cho chú sơ sơ về SP, khách tới là chú chém, xong tí con quay lại. Tưởng giúp nó cỡ 15 phút thôi, ai dè 1h sau nó mới quay lại, ôm bụng, nói con bị Tào Tháo rượt. Tui nói trời ơi, Tào Tháo là anh hùng nổi tiếng thiên hạ, sao ai tiêu chảy cũng nói là do ông rượt đuổi.  Ngày về nước, tui lại gặp bạn ở sân bay Doha vì cùng nối chuyến về VN. Bạn nói, trước bạn không biết làm ngành này, nhưng học xong ĐH thì đi Nhật làm lao động chân tay. Sang đó thấy mùa hè công nhân được phát cái mũ trùm đầu che gáy (cổ sau) nhãn hà
Để thành 1 người sang

Để thành 1 người sang

01 tháng 12 Learn
1. Phỏng vấn một bạn trẻ vừa nghỉ làm. Hỏi lý do nghỉ việc, bạn xin phép được im lặng. Anh trưởng phòng ép khai cho được với câu đe nẹt như "nếu không nói thì chúng tôi không nhận". Bất ngờ bạn trẻ đáp lại "Dạ em quan niệm là, khi nói về người xưa chốn cũ, nếu không nói được những lời nào tốt đẹp thì em xin phép được im lặng ạ". Thông thường, khi người ta nghỉ việc, họ bực bội mà tuôn ra những lời không hay, để chứng minh rằng "công ty tệ quá nên tao mới dứt áo ra đi". Vì muốn được "có giá" hơn nên mình nhấn mạnh cái khuyết điểm (mà chưa chắc đã là) của chốn xưa để cùng nhau phê phán, nghe cho sướng tai vì..."ai cũng thấy vậy". Tâm lý học nói rằng, những người có cái tôi lớn thường hay nhìn điểm xấu của người khác để tự nâng họ lên, tự sướng tinh thần. Họ luôn đúng, luôn tốt, là nạn nhân, là bị hại, bị lùa gà. Người thực sự tử tế không nên vậy. Nhớ nhé các bạn, nói về người vắng mặt, kể cả trên mạng, nếu không nói được điều gì tốt đẹp,
Cách xây dựng đầu ra

Cách xây dựng đầu ra

15 tháng 11 Learn
  1. Trong làm ăn, lo nhất là đầu ra. Nhiều bạn tìm vô các ĐH ngành kinh tế để học, nghĩ là sẽ biết cách làm, nhưng thực tế không phải. Làm kinh tế thuộc về nghệ thuật (giống âm nhạc, thể thao, diễn xuất, hội hoạ,...), phải có năng khiếu đã, rồi mới học thêm. Kinh tế không phải là khoa học tự nhiên để 1+1 bằng 2, mà là khoa học hành vi, nên có thể  1+1 =11, thậm chí bằng 111.  Những doanh nhân nổi tiếng phần lớn là tay ngang, tự đào tạo. Việc lên lớp cầm micro nói qua nói lại thảo luận trong các lớp quản trị kinh doanh là vô nghĩa. Cứ đưa cho giảng viên và sinh viên 1 đống hàng, cho họ bỏ tiền ra mua để có áp lực rồi sáng bán chiều bán, tối ngồi lại thảo luận, đúc kết, tự động hiểu được. Học đúng là để làm, không phải học để biết.  Tố chất làm kinh tế, đặc biệt lĩnh vực marketing, phải có sense thứ 6, thứ 7, thứ 8, thứ 9, thứ 10 (nôm na là tư duy cảm giác, business sense, sense of humor,…). Để có sense, người ta phải có TÂM HỒN, phải cảm nhận rất tinh tế và rung động vật và người. Họ c
Phong thuỷ và tử vi lá số của mỗi người

Phong thuỷ và tử vi lá số của mỗi người

04 tháng 11 Learn
 1. Ông lão lại thở dài. Mấy năm nay, cửa hàng pha lê của ông không bán được cái nào vì nằm trên đỉnh con dốc. Mỗi ngày, ông thầm nghĩ, chả có ai leo lên đây chỉ để mua bình, nếu là mình thì mình cũng không. Mình đã già rồi, chẳng còn thời gian để đổi nghề nữa. Một buổi sáng nọ, có chàng thanh niên ngoại quốc (Santiago, chàng chăn cừu) xuất hiện trước cửa hàng với dáng vẻ gầy đói. Santiago vào gặp ông, với lời cam kết là “con sẽ lau chùi toàn bộ cửa hàng, đổi lại một bữa ăn”. Ông chủ bảo không cần, vì có ai mua đâu mà phải dọn dẹp cho đẹp chứ. Nhưng ông nhớ lời kinh Quran là “phải cho người ăn xin 1 bữa cơm”, nên ông đồng ý, “dù sao thì phải cho nó ăn”. Sau khi lau chùi sạch sẽ, bỗng dưng có khách đến xem. Rồi có người mua đầu tiên sau nhiều năm, điều kỳ lạ nhất với ông chủ tiệm. Cứ thế, ngày n
Khi thượng đế tiếc tiền

Khi thượng đế tiếc tiền

28 tháng 10 Work
 Năm đó, tui đang đi học ở Mỹ thì tình cờ tìm thấy 1 công ty DL ở VN tổ chức đi Cuba, tui liên hệ mua landtour (tức mình tự gia nhập đoàn và tự rời đoàn, không tính vé máy bay). Xong tui bay đến Cancun của Mexico rồi theo đoàn sang Havana. Đoàn đông, cỡ ba mấy người, Cuba lúc đó là điểm mới.  Đường phố Havana như 1 triển lãm khổng lồ những kiến trúc Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, những chiếc xe hơi cổ thập niên 50-60. Do Mỹ cấm vận, Cuba tự sản xuất ra các phụ tùng thay thế bảo dưỡng nên bây giờ vẫn chạy tốt. Cuba có tỷ lệ bác sĩ trên đầu dân nhất thế giới, họ xuất khẩu sang các nước nói tiếng Tây Ban Nha. Giới giàu có khắp nơi vẫn phì phèo những điếu Cohiba hảo hạng. Rum Cuba ngon ác liệt, một loại rượu làm từ mía đường vì đây là cường quốc mía. Điệu cha cha cha, tức 2 người đối diện, kẻ tiến người lui, điệu nhảy dễ học nhất, cũng là từ quốc đảo này.  Tui gặp 1 bà già trên phố, màn hình phẳng lì vẫn mặc áo 2 dây và bôi son, ngồi trên bệ cửa trước nhà hút thuốc. Thấy bà nói tiếng Anh với 1
Người ai cũng thích

Người ai cũng thích

21 tháng 10 Work
  Cách đây mấy năm, đợt nghỉ hè, tui đi châu Âu với 1 đoàn du lịch, có nhà chị Q. Chị Q dắt 2 đứa con đi chơi, nhóc đầu học cỡ lớp 9 còn nhóc sau học tiểu học, tên Phổ. Cậu lớn tên gì không rõ, còn cậu nhỏ thì cả đoàn ai cũng ấn tượng. Chuyến bay đêm (chuyến đi lẫn chuyến về), khi cả máy bay đang vật vạ ngủ thì đèn chỗ ghế cậu Phổ vẫn sáng. Tui đi toilet nhìn vào thì thấy cậu đang ngồi viết chữ tiếng Hán, rồi đọc sách, rồi viết viết vẽ vẽ. Tiếp viên thấy khoái nên khẽ khàng đi ngang, đưa ly nước, đưa cái bánh. Khi xuống sân bay trung chuyển và đợi lên máy bay kế tiếp, trong khi mọi người kể các bạn nhỏ trang lứa đang tìm sóng wifi để chat và chơi game thì cậu đi vòng vèo hết các ngóc ngách trong sân bay, chụp lại những chữ tiếng Anh mà cậu không biết, để dành tra từ học sau. Người lúc nào cũng vận động và đầy năng lượng. Chị Q nói thằng này ham hiểu biết, thèm chữ thèm nghĩa, ham thể dục thể thao, tự dưng nó vậy chứ chị chẳng có bí quyết gì. Thằng anh nó thì lười, anh chị la hét, phải
Màn tự bào chữa xuất sắc

Màn tự bào chữa xuất sắc

01 tháng 10 Learn
 Trong các câu chuyện xưa nay, có lẽ màn bào chữa của Hoạn Thư trước phiên toà mà Thuý Kiều là thẩm phán, là màn bào chữa xuất sắc nhất.   Chuyện là vầy. Ms Kiều đang ở lầu xanh thì gặp Sinh (Mr Thúc Sinh) và phát sinh tình cảm. Mr Sinh bản tính nhát gan, vợ cả Thư (Madam Hoạn Thư) hỏi mấy lần có quen ai thì nàng sẽ đi cưới về làm vợ lẽ cho, nhưng Sinh quanh co giấu diếm, thích lén lút (bản chất của người đàn ông hèn thường thích làm những điều không minh bạch, công việc lẫn cuộc sống đều thậm thụt lén lút giật mình). Mdm Thư tổ chức bắt Kiều về thành người hầu trong nhà, đổi tên thành Hoa Nô. Thư bắt Hoa Nô bưng đèn cho ngồi ăn cơm, rồi quỳ xuống dâng rượu, rồi đánh đàn mua vui. Kiều buồn quá nên gảy 1 khúc đàn rất buồn não ruột: "Bốn dây như khóc như than.  Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng.  Cùng trong một tiếng tơ đồng.  Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm!" Mr Sinh nghe thì nước mắt rơi, Mdm Thư liền la lớn "không được đánh đoạn nhạc buồn đó nữa, nhà ta
Chuyện tâm linh trong làm ăn

Chuyện tâm linh trong làm ăn

04 tháng 9 Work
Năm đó cũng vào tháng bảy, mùa lễ cô hồn, khắp Hongkong nghi ngút khói nhang, dưới các chung cư lúc nào cũng có người đốt giấy vàng bạc trong những lư hương công cộng. Các cửa hàng công ty bày mâm quả, sếp lính xì xụp khấn bái. Thầy tui nói, cúng hay không, không quan trọng. Ở đại lục và Singapore, cũng gốc Hoa nhưng không có cúng gì, họ vẫn giàu sụ. Giàu nghèo là do tư chất, ý chí và đạo đức của mỗi người.  Vào có 1 buổi chiều, trời xám xịt do ảnh hưởng bão xa, ổng đưa tụi tui đi đền Thiên Hậu (Tin Hau Temple), thờ nữ thần che chở cho những người đi biển. Ngày xưa không có dự báo thời tiết, mỗi lần người đi biển thấy mây phía xa đụn lên hình bà Thiên Hậu, thì coi như bão tố sắp đến, mau tìm cách chạy theo hướng tay bà chỉ, sẽ trú được nơi an toàn. Ngôi đền này thiêng liêng, hầu như người Quảng, dù theo tôn giáo nào, vẫn rất kính trọng. Người bị oan, khi hết đường biện hộ, sẽ giơ tay lên trời và khóc, con nói có bà Thiên Hậu chứng giám, nếu con làm sai thì bà không thương con nữa. Với
Bí mật chọn người

Bí mật chọn người

18 tháng 8 Work
  Ngày còn ở Hongkong, ông chủ tui nói, tụi mình ở đây đất chật người đông, phải thông minh lanh lợi hơn người, phải khai thác những lợi thế của những vùng đất khác mà kiếm tiền. Ngày xưa người trong đại lục TQ tiếng Anh yếu, thương mại quốc tế chưa rành nên xuất gì cũng qua Hongkong (các nước Đông Nam Á thì qua cửa ngõ Singapore), bây giờ họ rành rồi, tự xuất được rồi thì tụi mình sẽ mất việc. Nhưng không sao, mình có tiền, có thương hiệu, có trí khôn. Đổi cách làm. Mình sẽ đi gia công, gọi là âu i em (OEM), tức tìm nơi sản xuất trong đại lục, càng sâu càng tốt, càng tỉnh xa huyện nghèo càng tốt, gắn nhãn hiệu của mình lên và bán ra thế giới với giá gấp chục lần nhờ làm thương hiệu. Có lần ổng hỏi tui, giữa tiền với cơ hội mày chọn cái nào, tui nói chọn cơ hội. Thế là ổng cho tui vô nhóm đi đây đi đó nhiều, mấy anh chị chọn tiền thì ổng đưa vô nhóm kinh doanh chia hoa hồng lợi nhuận. Có lần trong hội chợ quốc tế ở Mông Cổ, xổ số tui trúng được 1 thỏi bạc lớn to như cục gạch í, tui tặn
 Tố chất người làm ra tiền

Tố chất người làm ra tiền

08 tháng 8 Learn
1. Không biết các bạn có bao giờ nghĩ về những người thành đạt ở mọi lĩnh vực, coi thử họ có 1 điểm chung nhất là gì không? Các bạn ạ, đó là sự tự tin. Một đứa trẻ nói năng tự tin, phong thái tự tin thì ai cũng thấy nể, thấy yên tâm. Nhóm trẻ tự tin, nếu may mắn gặp được những cha mẹ hay thầy cô có tầm vóc, khuyến khích làm lớn, nghĩ lớn, sẽ khiến chúng thăng hoa, còn ngược lại thì thúi hẻo, đời buồn như con chuồn chuồn (người nghĩ nhỏ, nghĩ lặt vặt thì lại ưa tìm cách kéo nó xuống cho giống họ để thoả mãn cái tôi). Một dân tộc khi có tỷ lệ người tự tin lớn trong xã hội thì sẽ tự cường. Riêng lĩnh vực kinh tế, người không tự tin thì không thể làm ăn. Nó không phải là kiến thức sách vở hay kinh nghiệm truyền nhau, mà chính là phong thái. Mà phong thái của một người, thì hoặc tự sinh (trời cho) hoặc chọn sống kiểu vậy. Anh A, khi vào công ty giao nhiệm vụ quản lý kinh doanh, anh được cấp điện thoại, sim, email,...và công ty có quy định nếu rời đi thì phải bàn giao lại. Trong quá trình là
Năm ấy hoa nở trăng tròn

Năm ấy hoa nở trăng tròn

16 tháng 7 Learn
 Đêm trung thu trăng sáng vằng vặc, trời trong veo tinh khiết, gió nhẹ thổi xao xác 2 hàng cây phong ven bờ sông dưới chân núi Mã Yên. Quan thượng đại phu Bá Nha, một văn nhân nho nhã nhưng cũng kiêu hãnh bậc nhất trong thiên hạ, cho lệnh quân sĩ cắm thuyền để nghỉ ngơi. Trước khung cảnh thiên nhiên tuyệt diệu, Bá Nha sai lính đốt trầm hương và lấy đàn ra dạo vài khúc (trầm hương là loại gỗ có mùi thơm độc đáo, người giàu Á Đông như Trung Hoa Nhật Bản Ả Rập....thường mua từ Việt Nam để xông cung điện). Bá Nha vừa đàn vài khúc thì dây đàn bị đứt, biết là có kẻ nghe trộm tiếng đàn thần tiên, liền thảng thốt giật mình, cất tiếng hỏi ai là người trên bờ đang nghe lén? Trên bờ liền có tiếng đáp lại, ý tôi là tiều phu gánh củi, đang trên đường trên núi về nhà, nghe tiếng đàn hay quá thì dừng lại. Bá Nha phật lòng, cho rằng tiều phu quê mùa dốt nát, sao dám lén nghe tiếng đàn của bậc tao nhân mặc khách. Người trên bờ liền đáp, người xưa nói, trong ấp có 10 nhà thì sẽ tìm được 1 nhà tử tế, tro
Cây nhà lá vườn

Cây nhà lá vườn

10 tháng 7 Work
 Đầu những năm 2000, tui đang ở Hongkong miệt mài học việc. Hongkong lúc đó cũng như Việt Nam thời điểm này, sau thời gian phát triển thì có một nhóm người chuyển sang cả ngày nói chuyện đạo lý như bảo vệ môi trường, nói không với nhựa, nói không với hoá chất, sống thuần tự nhiên, chữa bệnh cũng tự ngồi thiền cho tự khỏi chứ không uống thuốc. Họ đi làm cũng đi bộ vì nói không với xăng dầu. Tui vô nhóm này sinh hoạt vào chiều cuối tuần vì thấy hay hay. Nhưng thầy tui thì la tui, ổng nói mấy người này thuộc dạng a kind of extremism, 1 dạng cực đoan, cái gì cũng có cái tốt, cái xấu, do hiểu chưa tới. Nghe lời thầy nên tui lên hội xin nghỉ. Bữa đó, hội làm bánh để tới trung thu (tuần sau) thì đi tặng các viện dưỡng lão nghèo (bên đó có viện dưỡng lão cho người giàu, trả tiền như khách sạn bệnh viện 5 sao và viện dưỡng lão cho người nghèo, nhà nước và nhà hảo tâm tài trợ), và gửi cho trẻ em những làng nghèo bên phía đại lục. Đêm trung thu ở Hongkong vui nhộn lắm, nhất là khu Victoria Park.
hahah