Năm 2008. Trong 2000 kỹ sư tin học Việt Nam, chỉ có 40 bạn đạt tiêu chuẩn vô làm cho Intel. Chuyên môn thì không bàn vì các bạn đều đã kỹ sư, riêng 40 bạn này được nhận vào là vì giỏi ngoại ngữ (điều kiện cần) và có hoạt động đoàn đội công tác xã hội (đk đủ).

http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/Index.aspx?ArticleID=253187&ChannelID=7

Năm 2012. Chỉ 4 năm, đúng phương pháp, các bạn trở nên vô cùng tài giỏi: 

http://chuyentrang.tuoitre.vn/Vieclam/Index.aspx?ArticleID=523154

Và hôm nay, các bạn lên ngôi 

https://vnexpress.net/intel-dat-giai-doanh-nghiep-co-chinh-sach-nhan-su-xuat-sac-nhat-vn-3117972.html

Các bạn trẻ ĐỪNG THẤT NGHIỆP nữa, hãy học thật tốt chuyên môn, điên cuồng say mê với ngoại ngữ vào, luyện tập thể dục thể thao đọc sách khí thế vào, tham gia mọi hoạt động đoàn đội tình nguyện hay làm thêm... để có street smart. Tony từng làm nhân viên tiếp thị dầu gội đầu (gõ cửa từng nhà), từng mua quần áo chợ An Đông về bán, từng kinh doanh nước mắm, từ giữ xe đạp, xe máy, từng làm doorman (mở cửa khách sạn), phát tờ rơi, phụ bếp, in lịch, làm card visit,…Nghề gì cũng kinh qua nên năm 3 là đã có bao nhiêu kinh nghiệm làm việc. Rồi ra trường vô làm các công ty, ai cũng thấy bình thường vì sự chững chạc của mình. Các bạn cố lên, thất nghiệp, làm lương thấp là DO CÁC BẠN lười quá. Thoát khỏi sự BAO CẤP của gia đình đi, tự bơi đi. Một thống kê ở Trung Quốc cho thấy, 100% sinh viên ra trường thất nghiệp là do 18 năm đầu đời cha mẹ không cho làm việc nhà gì, chỉ bắt ngồi vào bàn giấy học để vào đại học. Rồi 4-5 năm ĐH cũng không làm gì, cha mẹ chu cấp hết từ học phí đến sinh hoạt phí, rồi thậm chí thất nghiệp mà học lên thạc sĩ thì nhiều vô kể, cho du học tự túc về vẫn thất nghiệp nếu cha mẹ không có công ty.  

Ngược lại 100% các bạn biết tự lập kiếm ăn trong suốt thời gian học ĐH đều có việc làm tốt, trở thành  chủ doanh nghiệp, phỏng vấn "cho việc" bạn đồng môn. Đừng sợ chúng ham làm mà bỏ học, vì ai ham lao động đều ham học cả, chúng sẽ tự sắp xếp thời gian.

Các ông cha bà mẹ, các ông anh bà chị, thôi thoát ly cho cháu nó đi nhé, 18 tuổi rồi, đừng cho tiền chúng nữa, đừng quyết định chúng học cái gì, làm cái gì, gả chúng nó cho ai…Mình sẽ già sẽ chết, có nuôi mãi chúng đâu. Nó học ngành gì thì tùy nó, mình có học đâu. Nó lấy ai cũng tùy nó, nó lấy chứ mình có lấy đâu. Hổ mẹ nuôi con, đúng 3 tuổi (tuổi có khả năng sinh sản) là cắn, đuổi, ép bỏ đi, dù con hổ con nó khóc quá chừng vì tưởng mẹ hết thương nó. Nhưng tự nhiên là vậy, đó là tình thương và trách nhiệm thật sự. Vì nếu cứ tiếp tục săn mồi cho hổ con ăn, thì hổ con sẽ mất khả năng săn mồi. Hổ mẹ già yếu, chạy săn mồi không nổi nữa, lăn ra chết, thì hổ con cũng chết theo vì không có gì ăn. Con gà cũng vậy, lớn lớn biết đạp mái là mẹ gà cắn, đuổi, ignore, coi như không quen, tự bươi móc kiếm ăn đi....

Thế giới tự nhiên là vậy, sao mình lại làm khác?


https://www.facebook.com/TonyBuoiSang/


Found this article interesting? Follow Tieptheo.com on Facebook, Twitter and Telegram to read more exclusive content we post.